Hiển thị các bài đăng có nhãn BÀI VIẾT HAY. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÀI VIẾT HAY. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích

Bạn có biết, những phiên bản đầu tiên của các câu chuyện cổ tích nổi tiếng vô cùng... kinh dị.

Cổ tích là một thể loại chuyện mà ở đó các yếu tố viễn tưởng, hư cấu được tạo ra với nhiều sinh vật, con người kỳ lạ. 

Các câu chuyện ấy giúp phần nâng cao trí tưởng tượng của con người và hướng mọi người đến cái tốt và cái thiện, sự trong sáng. 

Thế nhưng, phiên bản đầu tiên của một số câu chuyện cổ tích nổi tiếng mà ta được đọc hiện nay lại rất... đáng sợ.

1. Cô bé Lọ Lem

Như chúng ta đều biết, Lọ Lem có bà mẹ kế và hai bà chị kế rất ghét nàng, bắt cô làm cả ngày. 

Cho đến một hôm, bà tiên hiện ra cho nàng ta quần áo đẹp cùng chiếc xe quả bí để đến dự lễ hội. Ở đó, Lọ Lem đã phải lòng chàng hoàng tử. 

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 1
Khi đồng hồ điểm 0h, nàng phải quay trở về, trong lúc chạy đã làm rơi chiếc giày thủy tinh. Hoàng tử mở đợt thử giày, và chỉ có Lọ Lem là vừa như in với chiếc giày đó. 

Từ đó, nàng cùng hoàng tử sống bên nhau hạnh phúc, còn hai người chị tham lam được hoàng tử làm mai cho các vị đại thần.

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 2
Thực ra đó chỉ là phiên bản viết lại của tác giả Charles Perrault. Trong phiên bản gốc của anh em nhà Grimm lại có phần khác biệt. Trong đợt thử giày, hai bà chị kế của Lọ Lem đến thử, người thì cắt ngón chân, người cắt gót chân để vừa với chiếc giày. 

Tuy nhiên, con chim của Lọ Lem đã mách cho hoàng tử biết chỉ có Lọ Lem là thử vừa. Hoàng tử đã cho mấy con chim mổ mắt hai bà chị kế và mẹ kế của Lọ Lem để trừng phạt.

2. Cô bé quàng khăn đỏ

Phiên bản mà chúng ta hay gặp là có người thợ săn đi ngang qua mổ bụng con sói cứu hai bà cháu. 

Tuy nhiên, người thợ săn là một chi tiết mới được thêm vào sau này. Còn trong một phiên bản trước của Pháp (được góp nhặt bởi Charles Perrault), câu chuyện đơn giản là cả hai bà cháu đều bị sói ăn thịt. Hết chuyện. 

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 3
Tuy nhiên, phiên bản rùng rợn, kinh dị nhất là phiên bản có trước khi câu chuyện đến được với Perrault và anh em nhà Grimm. 

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 4
Trong phiên bản này, con sói xẻ thịt bà của cô bé ra, sau đó mời cô bé vào bàn dùng bữa tối với các món ăn từ thịt của bà cô bé. Cô bé đói nên đã lao vào ăn ngon lành và sau đó con sói thịt luôn cô bé.

3. Bạch Tuyết và bảy chú lùn

Trong phiên bản gốc của anh em nhà Grimm năm 1812, câu chuyện này có những thay đổi như sau: Hoàng hậu độc ác là mẹ ruột của Bạch Tuyết, không phải người mẹ kế như trong phiên bản thời nay. 

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 5
Bà ta đã sai người đi giết Bạch Tuyết và mang tim, gan, phổi về không phải chỉ để làm bằng chứng Bạch Tuyết đã chết, mà vì bà thích ăn thịt người.

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 6
Khi Bạch Tuyết chết nằm trong cỗ quan tài, một vị hoàng tử đi ngang qua đã mang cỗ quan tài đi, chẳng có nụ hôn nào ở đây cả. Khi mang cỗ quan tài này đi, do vấp phải đá nên cỗ quan tài bị lật nghiêng, trái táo văng ra ngoài nên Bạch Tuyết sống lại.

Đáng sợ hơn, có chi tiết, khi hoàng hậu xuất hiện tại đám cưới của Bạch Tuyết, Bạch Tuyết ép hoàng hậu phải mang đôi giày sắt được nung đỏ, nhảy múa cho đến chết.

4. Nàng tiên cá

Trong phiên bản quen thuộc của Disney, kết thúc cuối cùng nàng tiên cá biến thành người và lấy chàng hoàng tử. 

Còn trong phiên bản gốc của Andersen, trước khi lấy đi giọng nói và biến đuôi thành đôi chân, bà phù thủy đã cảnh báo nàng tiên cá, nếu không lấy được chàng hoàng tử thì cô sẽ chết, biến thành bọt biển. 

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 7
Tuy nhiên, chàng hoàng tử đã cưới người khác và cô phải giết chàng hoàng tử nếu muốn được lấy lại đuôi và sống thêm 300 năm nữa, bằng không sẽ bị chết lúc Mặt trời mọc. 

Nàng tiên cá không đành lòng và trong lúc tuyệt vọng, cô đã tự tử bằng cách gieo mình xuống biển sâu.

5. Công chúa ngủ trong rừng

Phiên bản quen thuộc: nàng công chúa bị lời nguyền phải ngủ trăm năm rồi một chàng hoàng tử ghé qua, trao cho nàng nụ hôn, lời nguyền bị hóa giải, hai người sống với nhau hạnh phúc.

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 8
Tuy nhiên, ở phiên bản Pháp của Perrault còn có phần hai. Đó là khi chàng hoàng tử, lúc này là vua, đưa cô công chúa kia về lâu đài. Nhưng bà mẹ của vị vua rất thích ăn thịt người, đặc biệt là thịt trẻ con. 

Thế là trong lúc vị vua phải ra ngoài chiến trường, bà đã sai người sát hại hai đứa cháu và cả nàng công chúa để thỏa ước muốn ăn thịt người của mình. Tuy nhiên, người đầu bếp tốt bụng đã lừa bà và cứu họ.

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 9

Phát hiện ra sự thật, bà ta chuẩn bị một cái nồi lớn chứa mấy con vật ghê rợn như rắn trong đó dùng để nấu cùng lúc hai đứa bé. May thay, vị vua trở về đúng lúc. Thế là bà ta uất ức quá tự nhảy vào nồi và bị mấy con vật trong nồi bâu vào ăn thịt.

6. Hoàng tử ếch

Như ngày nay, câu chuyện đầu tiên trong bộ sưu tập của anh em nhà Grimm được biết đến như sau: nụ hôn lãng mạn của công chúa dành tặng cho chàng hoàng tử tội nghiệp bị biến thành ếch và nhờ thế anh ta trở lại làm người. 

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 10
Thế nhưng, nếu một lần đọc phiên bản gốc chắc bạn sẽ rất ngạc nhiên. Hoàng tử lúc ở hình dạng của ếch sau khi đột nhập vào phòng của công chúa đã liên tục nằm ở gối ngủ lụa của cô, cho đến khi cuối cùng cô phát hiện và ném anh ta vào tường. 

Sự thật đáng sợ của những câu chuyện cổ tích 11
May mắn thay hành động này biến anh ta trở thành một hoàng tử như xưa. Trong các phiên bản khác, cô nàng vì quá sợ nên cắt đứt đầu của anh ta thay vì hôn.

* Bài viết được trích dịch từ cuốn Stories or Fairy Tales from Past Times: Tales of Mother Goose - Charles Perrault; Fairy Tales from the Brothers Grimm: A New English Version - Phillip Pullman; tổng hợp bởi Flavorwire.

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Chúa tạo ra 12 cung hoàng đạo thế nào?


Bạch Dương (21/3 - 20/4)

Bảo Bình (21/1 - 19/2)

Cựu Giải (22/6 - 22/7)

Kim Ngưu (21/4 - 21/5)

Ma Kết (22/12 - 20/1) 



Nhân Mã (23/11 - 21/12)




Song Ngư (20/2 - 20/3)


 Song Tử (22/5 - 21/6)



Sư Tử (23/7 - 22/8)


Thiên Bình (24/9 - 23/10)

Thiên Yết (24/10 - 22/11)


Xử Nữ (23/8 - 23/9)

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

SƯỚNG và KHỔ



Có một đề thi dành cho các thí sinh đau khổ thuộc mọi lứa tuổi như sau: “Bạn hãy chứng minh bạn khổ.”

Thí sinh thứ nhất, một người đàn ông chừng sáu mươi, chứng minh: Tôi lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Bố mẹ tôi quanh năm ‘bán mặt cho đất – bán lưng cho trời’. Vì nhà nghèo nên tôi phải nghỉ học sớm để đi làm kiếm tiền mưu sinh. Nghĩ mà tủi thân!...

Thí sinh thứ hai, một phụ nữ trẻ, dẫn chứng: Tôi là người kém sức khoẻ. Từ nhỏ đã hay đau yếu. Mỗi lần trái gió trở trời là tôi lại xụt xịt. Rất khó chịu!...

Thí sinh thứ ba, một thanh niên tuổi chừng hăm mấy, viết ngay không chần chừ: Tôi chẳng có tài cán gì. Giữa đám đông bạn bè, tôi chẳng biết ca hát. Mấy đứa bạn cứ trêu chọc bảo tôi giọng ngang như cua bò. Bực tức và chán ghê!...

Thí sinh thứ tư toan đặt bút xuống viết thì khựng lại. Rồi anh suy nghĩ có vẻ rất căng thẳng. Cuối cùng, quyết định nộp giấy trắng.

Kết quả cuộc thi: Ba thí sinh đầu tiên được 1 điểm an ủi vì đã có… công viết. Còn thí sinh thứ tư thì phải lên gặp thầy để trình bày rõ lý do tại sao lại để giấy trắng.

Trong giờ sửa bài, giáo sư nhận xét chung:

+ Các bạn không được điểm cao vì bài các bạn không thể hiện được tư duy sâu sắc. Các bạn chỉ liệt kê những điều không như ý xảy ra trong cuộc đời. Ai cũng làm được như thế. Thực ra nó không đủ chứng minh rằng các bạn khổ vì góc nhìn đó quá hẹp.

Rồi giáo sư quay sang thí sinh thứ tư và hỏi:

+ Tại sao bạn để giấy trắng?

- Thưa giáo sư, thoạt đầu tôi cũng có khuynh hướng vội vàng liệt kê như các bạn kia. Nhưng tôi chợt giật mình…

+ Sao bạn lại giật mình?

- Dạ, xin cho phép tôi đứng lên trước mọi người để trình bày được dễ dàng hơn.

Thế rồi cậu khập khiễng bước lên trên. Quay xuống nhìn mọi người, cậu nở một nụ cười thân thiện. Người ta thấy mặt cậu một bên bị nám đen. Cậu nói:

- Hồi tôi còn nhỏ, bố mẹ phải đi làm ngoài đồng, chỉ có chị tôi và tôi ở nhà. Một hôm, chị đang nấu cơm thì bị cháy nhà. Như quý vị thấy, tôi bị phỏng nặng, bây giờ vẫn còn dấu cháy trên mặt. Năm tôi lên bảy, bố tôi qua đời. Một buổi tôi đi học, một buổi tôi phải đi bán vé số ở khu chợ gần nhà để phụ mẹ. Cách đây ít năm, trên đường đi nhà thờ về, có một chú kia nhậu say lái xe tông vào tôi khiến chân tôi bị tật từ hồi đó. Bây giờ mỗi khi trời trở lạnh, chân tôi cũng khá đau. Gần đây, tôi thú thật là tôi yêu một người con gái, nhưng tôi thế này thì làm sao xứng với người ta được!

Trong phòng lúc ấy có nhiều người. Giọng cậu yếu ớt nhưng ai cũng nghe rõ vì bầu khí lặng im đến lạ thường.

+ Nhưng sao bạn không viết những điều đau khổ này vào bài thi?

- Dạ không, vì tôi giật mình. Tôi giật mình khi tôi chợt nhớ lại lời của bạn tôi trong nhà thờ hôm Chúa Nhật. Anh ấy nói với mấy người nghèo khổ rằng: “Anh em thật có phúc.” Thế là tôi khựng lại để suy nghĩ.

Rồi tôi nhận ra: để chứng minh tôi thực sự khổ thì tôi phải chứng minh cho được rằng tôi không có gì để hạnh phúc.

Mọi người càng chăm chú. Vị giáo sư lên tiếng:

+ Hay! Xin lỗi bạn, tôi không phải là Kitô hữu, vậy cho tôi hỏi anh bạn gì gì đó của bạn nói như thế nào về việc may phúc khiến bạn thay đổi cách nhìn như thế?

- Dạ thưa giáo sư, bạn tôi tên là Giêsu. Anh ấy nói: “Mắt anh em thật có phúc vì được thấy những điều đang thấy, tai anh em thật có phúc vì được nghe những điều đang nghe. Nhiều người mong mỏi được như anh em mà không được.” (Mt 13:16-17).

Thưa giáo sư, lúc ấy tôi chợt nhìn thấy và nghe được nhiều điều may mắn trong cuộc sống của tôi.

Tôi có mẹ có chị. Nhà chúng tôi tuy chẳng kín cổng cao tường nhưng đùm bọc nhau ấm áp. Tôi có trái tim biết rung động. Tôi có lòng quảng đại. Tôi có lương tâm. Tôi có bạn bè nói chuyện. Tôi có nhiều người cầu nguyện cho tôi. Tôi được đi học. Tôi có trí khôn để nhận ra trong cái xui có cái hên, tức là trong nghịch cảnh có ân sủng.

Ví dụ: Vì lớn lên trong cảnh khó khăn, tôi thấy mình biết cảm thương với người nghèo hơn. Vì mang tật nguyền trên mình, tôi hiểu được nỗi đau của tha nhân. Vì thấy mình giới hạn, tôi đặt niềm tin vào Chúa nhiều hơn. À, cuối tuần nào tôi cũng được cùng mẹ và chị đi Lễ với bà con chòm xóm để nghe Lời Chúa.

Vì thế tôi không thể chứng minh là tôi khổ.

TÔI ĐÃ HỌC ĐƯỢC RẰNG...



Tôi đã học được rằng dù việc gì xảy ra đi nữa, hay ngày hôm nay có trở nên tồi tệ đến mức nào thì cuộc sống vẫn tiếp diễn và ngày hôm sau sẽ khá hơn.

Tôi đã học được rằng bạn có thể hiểu khá nhiều về một người khi nhìn cách họ ứng đối với 3 điều sau đây: một ngày mưa bão, bị mất hành lý và loay hoay với dây đèn giáng sinh bị rối nùi.

Tôi đã học được rằng cho dù mối quan hệ của bạn với cha mẹ mình như thế nào thì bạn sẽ nhớ họ thật nhiều khi họ đi khỏi cuộc đời bạn.

Tôi đã học được rằng kiếm sống thì không giống như sống một cuộc sống thật sự

Tôi đã học được rằng cuộc sống đôi khi dành cho bạn cơ hội thêm một lần nữa

Tôi đã học được rằng bạn không cần đi qua cuộc sống với hai tay khư khư nắm giữ, bạn phải có thể ném bỏ lại gì đó nếu cần phải làm như vậy

Tôi đã học được rằng khi nào mà tôi quyết định việc gì đó với một tấm lòng rộng mở thì đó sẽ là quyết định đúng.

Tôi đã học được rằng tôi có thể đau đớn nhưng tôi không cần phải là người đau khổ

Tôi đã học được rằng mỗi ngày bạn cần mở lòng ra và chạm được đến ai đó. Ai ai cũng cần một cái ôm ấm áp hay chỉ là một cái choàng vai bạn bè

Tôi đã học được rằng tôi còn nhiều lắm điều phải học.

Tôi đã học được rằng người ta sẽ quên hết những gì bạn nói, những gì bạn làm nhưng họ sẽ không quên những cảm giác mà bạn đã mang đến cho họ.

Maya Angelou

MÓN ĂN TÌNH YÊU



Hãy lấy nhé một trăm gam tình bạn

Rửa sạch đi những buồn chán, ưu sầu
Cho thành thật vào cùng rồi trộn mau
Thêm lòng tin ta chúc nhau vui sống.

Còn đây là trăm gam niềm hy vọng
Cùng tình yêu và khát vọng muôn đời
Với niềm tin ta trộn nhé bạn ơi
Và hoà thêm một ngàn lời thành thật.

Lửa thương yêu mãi giữ đừng để tắt
Trộn hy sinh cho quyện chặt vào nhau
Thêm tôn trọng cho nó ửng tươi màu
Nào cùng nhau ta bắt đầu nấu nhé.

Khi đang nấu hãy cùng nhau hát khẻ
Ta bên nhau mộng ước sẽ không tàn
Thêm niềm tin lòng sẽ mãi bình an
Cùng chung sức đừng để tàn lửa đó

Bạn thấy không thoảng bay trong chiều gió
Ngọt đắng cay điều có đó bạn ơi
Dẫu chua xót xin đừng có buông lơi
Hãy cứ nấu bằng ngàn lời tha thứ.

Mỗi một ngày khi ăn phải nếm thử
Nếu quá đắng cũng phải giữ bên mình
Và cho thêm chút ít của niềm tin
Chút niềm vui chút ân tình dấu ái.

Nếu có ngày chua quá thì bạn phải
Thêm nụ cười đừng tê tái buồn đau
Nếu quá ngọt cũng đừng vội mừng mau
Hãy cẩn thận thêm chút dầu thơm nhé.

Món tình yêu không phải là tranh vẽ
Chỉ hai người đừng cho kẻ thứ ba
Chỉ hai người dùng với lòng thật thà
Để thuỷ chung mãi bên ta bạn hỡi.

Món tình yêu cả hai cùng ngóng đợi
Cùng chung tay nấu với lửa nguyện cầu
Để hai bạn luôn hoài mãi bên nhau
Rồi cùng ăn đến bạc đầu người nhé. 

"viết tặng những ai đã yêu - đang yêu và sẽ yêu
Hãy yêu nhau mỗi ngày bạn nhé!"

Hãy mỉm cười...



Khi tất cả mọi chuyện đau buồn đổ lên đầu bạn, hãy mỉm cười để đón nhận nó, vì chỉ có như thế, bạn mới có thêm dũng khí để bước tiếp con đường đời mà mình đã chọn… 

Khi có một chuyện thật vui đến với bạn, hãy mỉm cười để đón nhận nó, để niềm vui, niềm hạnh phúc được nhân đôi, để mọi người có thể vui cùng niềm vui của bạn…

Khi có một ai đó rời xa cuộc đời của bạn, hãy mỉm cười để chia tay họ, vì dù cho đó là một cái kết thúc vui hay buồn, thì nó cũng là một cái kết thúc, và ngay sau nó là một khởi đầu mới cho cả hai người, mỉm cười để chúc cho cái khởi đầu ấy sẽ thật tươi sáng và vui vẻ…

Khi có một ai đó đến với cuộc đời bạn, hãy mỉm cười để chào đón họ, để chúc cho tình cảm giữa hai người sẽ thật tốt đẹp, để họ sẽ không bao giờ phải nói lời chia tay với bạn như bao người trước đó...

Khi bạn đánh mất niềm tin vào một người nào đó, hãy mỉm cười để chấp nhận điều ấy. Ai cũng là con người, cũng có lúc sai lầm, có lúc vấp ngã, và hãy mỉm cười để biết rằng mình đã hiểu họ thêm một phần…

Khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi vì cuộc sống, hãy mỉm cười để cảm nhận tình yêu mới sẽ lại đến với mình. Bạn sẽ không thể đón nhận tình yêu cuộc sống khi trong lòng bạn ngập tràn trong thù hận hay đớn đau. Và một nụ cười sẽ xoá đi tất cả…

Khi bạn chợt nghĩ về tương lai mù mịt phía trước, và bạn không biết cuộc đời bạn sẽ đi về đâu, hãy mỉm cười để cho mình một phút hy vọng. Mỉm cười để nhận ra rằng chúng ta có cả một ngày hôm nay để chuẩn bị thật tốt cho ngày mai, hãy sống thật tốt, thật hạnh phúc, vì chẳng ai dám chắc mình còn có ngày mai…

Khi việc bài vở làm bạn chán ngán, hãy mỉm cười để giúp mình thư giãn một chút. Vì chẳng phải ai cũng là thiên tài cả. Và một nụ cười sẽ không phải là quá xa xỉ để thư giãn…

Khi tình yêu không đến với bạn, hãy mỉm cười để chào tạm biệt nó. Vì đơn giản là tình yêu đó chưa chọn bạn để ở lại mà thôi. Và dù cho người bạn yêu không đáp lại tình cảm của bạn, thì bạn cũng hãy mỉm cười vì biết rằng trong trái tim bạn đã có nó rồi…

Khi trái tim bạn tràn đầy nước mắt, khi mỗi bước chân của bạn rỉ máu vì những mũi gai, hãy mỉm cười để cho mình thêm một chút dũng khí, để vững tin bước đi trên con đường đời phía trước. Và ít nhất thì mỉm cười để làm chỗ dựa cho người khác khi họ lâm vào hoàn cảnh như bạn, mỉm cười để không ai phải buồn khổ như ta nữa…

Khi mỗi ngày mới đến với cuộc đời bạn, hãy mỉm cười để cảm ơn cuộc đời đã cho bạn thêm một ngày để được yêu thương, để có thêm thời gian nói với những người bạn yêu quý rằng bạn dành cho họ nhiều tình cảm đến mức nào…

Khi bạn gặp một vấn đề thật khó khăn để giải quyết, hãy mỉm cười để giữ cho tinh thần mình được bình tĩnh. Và như thế vấn đề sẽ dễ hơn trước nhiều…

Khi một người nào đó đang buồn và muốn tâm sự với bạn, hãy mỉm cười với họ để cho họ thêm một chút niềm tin vào cuộc sống. Những người không thể cười là những người cần nụ cười hơn bao giờ hết...

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

VỤ CƯỚP NGÂN HÀNG VÀ NHỮNG ĐIỀU BẠN KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỂ HỌC ĐƯỢC Ở TRƯỜNG

VỤ CƯỚP NGÂN HÀNG VÀ NHỮNG ĐIỀU BẠN KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỂ HỌC ĐƯỢC Ở TRƯỜNG



Trong vụ cướp nhà băng, một tên cướp hét lên: "Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về chúng mày!" Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.
► Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn"

Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!"
► Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!"

Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!"
► Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở"

Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: "Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!"
► Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi"

Người giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!"
► Điều này được gọi là: "Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất"

Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!"
► Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như vàng"

KẾT LUẬN: Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối.
Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

18 CÂU NÓI ĐÁNG SUY NGẪM VỀ HẠNH PHÚC



Một phút bạn tức giận - sáu mươi giây bạn mất đi hạnh phúc - Ralph Waldo Emerson.
Haley
(Dịch từ Goodreader)
- Đừng khóc với những gì đã qua, hãy mỉm cười vì nó đã xảy ra. - Dr. Seuss
- Hãy đếm số tuổi của bạn bằng bạn bè, không phải bằng năm. Hãy đếm cuộc sống của bạn bằng nụ cười, không phải bằng nước mắt - John Lennon
- Hạnh phúc có được phụ thuộc vào chính bản thân chúng ta - Aristotle
- Hạnh phúc là ý nghĩa, là mục đích của cuộc sống, là sự cố gắng và kết thúc của một đời người - Aristotle
- Hạnh phúc của cuộc đời phụ thuộc vào những suy nghĩ tích cực của chúng ta - Marcus Aurelius
- Bất cứ ai hạnh phúc, sẽ làm người khác hạnh phúc - Anne Frank
- Hạnh phúc không phải từ những điều mà ta nhận được, mà từ những điều mà ta cho đi - Ben Carson
- Một phút bạn tức giận - sáu mươi giây bạn mất đi hạnh phúc - Ralph Waldo Emerson
- Hạnh phúc không phải là ở việc sở hữu một số lượng lớn tiền bạc, mà là ở trong niềm vui về thành công, trong sự hồi hộp của nỗ lực sáng tạo! - Franklin D. Roosevelt
- Hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời là có thể tin chắc rằng chúng ta được yêu thương - yêu vì chính bản thân ta, hay đúng hơn, đó là yêu bất kể bản thân ta - Victor Hugo
- Hãy hạnh phúc với chính bản thân bạn, với những việc bạn làm và những việc bạn muốn làm! - Steve Maraboli
- Quy luật của hạnh phúc: một việc nào đó để làm, một người nào đó để yêu và một điều nào đó để hy vọng - Immanuel Kant
- Khi bạn nuôi dưỡng cay đắng, hạnh phúc sẽ cập bến ở một nơi khác - Andy Rooney
- Hạnh phúc chỉ tồn tại khi chúng ta biết cách chia sẻ nó - Christopher McCandless
- Hạnh phúc mà bạn nhận được tỷ lệ thuận với yêu thương bạn cho đi - Oprah Winfrey
- Hiểu hơn về giá trị bản thân, có nghĩa là: chiến đấu để có được hạnh phúc - Ayn Rand
- Hạnh phúc không phải là một mục tiêu.... Đó là sản phẩm của một cuộc sống tươi đẹp - Eleanor Roosevelt
- Với tất cả những sự giả dối, đau khổ và cả những giấc mơ tan vỡ, thì thế giới này vẫn luôn tươi đẹp. Hãy vui lên. Hãy đấu tranh để giành lấy hạnh phúc - Max Ehrmann
- Ngày hôm qua đã tàn, ngày mai vẫn chưa tới. Nhưng tôi vẫn có một ngày hôm nay... Ngày mà tôi sẽ hạnh phúc! - Groucho Marx

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Người phụ nữ đặc biệt như thế nào trong mắt Thiên Chúa?



Ta cho phép người đàn ông say giấc để anh ta không quấy rầy sự sáng tạo và để ta có thể kiên trì hoàn thiện vẻ ngoài của ngươi... 

Từ một mảnh xương, ta tạo ra ngươi. Ta không dùng xương đầu, vì thế anh ta có thể kiềm chế ngươi. Ta không dùng xương chân, vì thế anh ta giẫm đạp ngươi. Ta chọn phần xương sườn, dùng bảo vệ cuộc đời người đàn ông, bảo vệ trái tim và lá phổi của anh ta, phần xương nâng đỡ anh ta - đúng nghĩa với điều ngươi phải làm. Ngươi được lấy ra từ bên cạnh sườn, để ngươi luôn bên cạnh và sát cánh với anh ta. Ta tạo hình ra ngươi, một cách hoàn hảo và xinh đẹp. Đặc điểm của ngươi là một cái xương sườn, mạnh mẽ lẫn yếu đuối và mỏng manh. Ngươi phải bảo vệ phần mỏng manh nguyên thủy nhất trong người đàn ông - đó là trái tim anh ta. Trái tim là trung tâm của người đàn ông, lá phổi cho anh ta hơi thở.

Ngươi là thiên thần hoàn hảo của Ta, cô gái nhỏ xinh đẹp của Ta. Ngươi sẽ trở thành người phụ nữ lộng lẫy, thông minh. Đôi mắt Ta sẽ nhìn thấy đức hạnh chứa đầy tim ngươi. Đôi mắt ngươi đẹp. Đôi môi ngươi sẽ đáng yêu làm sao khi nói những lời nguyện cầu. Lỗ mũi ngươi quá hoàn hảo. Đôi bàn tay ngươi thanh nhã để được chạm vào. Ngươi rất đặc biệt bởi ngươi là phần mở rộng của Ta. Đàn ông tượng trưng cho vẻ ngoài của Ta - đàn bà tượng trưng cho cảm xúc của Ta.

Vì thế, người đàn ông hãy cư xử tốt với người phụ nữ. Yêu cô ấy, tôn trọng cô ấy, bởi vì cô ấy mỏng manh. Còn người đàn bà, hãy khiêm nhường cho anh ấy thấy quyền năng của cảm xúc Ta đã cho ngươi. Trong sự điềm đạm nhã nhặn, hãy chứng tỏ sức mạnh của ngươi. Trong tình yêu, hãy cho anh ta thấy, ngươi là chiếc xương sườn bảo vệ phần bên trong của anh ta. Và hai người sẽ trở nên "một xương, một thịt" suốt cuộc đời bên nhau....

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

BÀI DIỄN VĂN CỦA ÔNG THỢ CẠO TRONG VỊ THẾ MỘT NHÀ ĐỘC TÀI VĨ ĐẠI BẤT ĐẮC DĨ

Bài diễn văn của ông thợ cạo trong vị thế một nhà độc tài vĩ đại bất đắc dĩ ... {Nhà Độc Tài Vĩ Đại}

Lời người dịch:

The Great Dictator (Nhà độc tài vĩ đại) là một cuốn phim khôi hài của Charlie Chaplin. Được trình chiếu lần đầu vào tháng 9 năm 1940 tại New York, rồi xuất hiện tại nhiều rạp cinema trên khắp nước Mỹ vào tháng 10, và đến với công chúng của nước Anh vào tháng 11 năm ấy. Sau đó, cuốn phim được trình chiếu ở Pháp vào tháng 4 năm 1945, ngay trước khi Thế Chiến II kết thúc.

Đây là cuốn phim “nói” đầu tiên của Charlie Chaplin và được xem là tác phẩm điện ảnh thành công nhất của ông. Trong phim có rất nhiều đoạn tuyệt vời, nhưng đoạn gây xúc động và để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong tôi là đoạn ông thợ cạo (do chính Chaplin đóng) bị nhận diện nhầm là nhà độc tài vĩ đại (cũng do chính Chaplin đóng), và bị mời lên khán đài để đọc một bài diễn văn được truyền thanh khắp thế giới. Trong vị thế một nhà độc tài vĩ đại bất đắc dĩ, ông thợ cạo bắt đầu bài diễn văn của ông với vẻ do dự, nhưng càng diễn đạt tư tưởng của mình thì ông càng trở nên lưu loát hơn, và giọng nói của ông càng lúc càng mạnh mẽ, quyết liệt, đầy xúc cảm và sức thuyết phục.

Đây là một bài diễn văn tuyệt vời được trình diễn một cách tuyệt vời bởi thiên tài Charlie Chaplin. Ở thế kỷ 21, chúng ta có thể cho rằng một số ý tưởng trong bài diễn văn này không còn mới mẻ. Tuy nhiên, là một người Việt Nam trong thời điểm này, tôi cảm thấy xúc động sâu xa mỗi lần nghe lại những đoạn cuối cùng trong bài diễn văn của ông thợ cạo.

Tôi xin gửi đến các bạn bản dịch Việt ngữ của bài diễn văn:

BÀI DIỄN VĂN CỦA ÔNG THỢ CẠO

TRONG VỊ THẾ MỘT NHÀ ĐỘC TÀI VĨ ĐẠI BẤT ĐẮC DĨ

Tôi xin lỗi. Tôi không muốn làm một đại đế. Đó không phải là công việc của tôi. Tôi không muốn thống trị hay chinh phạt ai cả. Trong khả năng của mình, tôi muốn giúp đỡ mọi người — Do-thái, không Do-thái, da đen, da trắng.

Tất cả chúng ta đều muốn giúp đỡ nhau. Con người là như thế. Chúng ta muốn sống vì niềm vui của nhau — không phải vì nỗi khốn khổ của nhau. Chúng ta không muốn thù ghét và khinh bỉ nhau. Thế giới này có đủ chỗ cho mọi người và quả đất tốt lành này thì giàu có và có thể nuôi sống mọi người.

Con đường của sự sống có thể là tự do và đẹp đẽ, nhưng chúng ta đã đánh mất con đường ấy. Sự tham lam đã đánh độc tâm hồn con người, đã vây hãm thế giới trong sự oán thù, đã xua chúng ta dấn bước vào sự lầm than và đổ máu. Chúng ta đã phát triển tốc độ, nhưng chúng ta đã giam hãm chính mình. Máy móc đáng lẽ mang đến cho chúng ta sự dư dật, thì lại khiến chúng ta đói rách. Sự hiểu biết của chúng ta đã làm chúng ta trở nên chua cay; sự khôn khéo của chúng ta đã làm chúng ta trở nên khắc nghiệt. Chúng ta suy nghĩ quá nhiều và cảm nhận quá ít. Hơn cả máy móc, chúng ta cần tình người. Hơn cả sự khôn khéo, chúng ta cần sự tử tế và sự dịu dàng. Không có những phẩm tính này, cuộc sống sẽ trở nên cuồng bạo và chúng ta sẽ đánh mất tất cả.

Máy bay và máy truyền thanh đã mang chúng ta đến gần nhau hơn. Bản chất của những phát minh này đòi hỏi thiện tâm của con người, đòi hỏi tình anh em trong nhân loại, đòi hỏi sự hợp quần của tất cả chúng ta. Ngay trong giây phút này tiếng nói của tôi đang đến với hàng triệu người trên khắp thế giới — hàng triệu người đàn ông, đàn bà, và trẻ con đang tuyệt vọng — những nạn nhân của một hệ thống — cái hệ thống đã sai khiến những kẻ hành hạ và giam cầm những người vô tội. Đối với những ai có thể nghe tôi, tôi nói: “Đừng tuyệt vọng.” Sự khốn khổ hôm nay đang đè nặng trên chúng ta chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi của sự tham lam, chỉ là sự cay đắng của những kẻ sợ hãi trước sự tiến bộ của nhân loại. Lòng thù hận của con người sẽ trôi qua, và những tên độc tài sẽ chết, và cái sức mạnh mà họ chiếm đoạt từ con người sẽ trở lại với con người. Và đến khi con người còn phải chết đi, thì khi ấy tự do vẫn không hề tàn lụi.

Các chiến sĩ! Đừng nạp mình cho những con thú — những kẻ khinh bỉ các bạn và bắt các bạn làm nô lệ, những kẻ đặt cuộc sống của các bạn vào hệ thống, điều khiển hành động của các bạn, ý nghĩ của các bạn và cảm xúc của các bạn! Những kẻ trui rèn các bạn, kiểm soát khẩu phần của các bạn, xem các bạn như trâu bò, dùng các bạn như những con cờ thí. Đừng nạp mình cho những kẻ quái đản ấy, những con người máy móc với những đầu óc máy móc và những trái tim máy móc! Các bạn không phải là máy móc! Các bạn không phải là trâu bò! Các bạn là những con người! Các bạn có tình yêu nhân loại trong tim. Các bạn không thù hận. Chỉ những kẻ không được yêu thương thì mới thù hận. Đó là những kẻ không có tình thương và những kẻ quái đản!

Hỡi các chiến sĩ! Đừng chiến đấu cho sự nô lệ! Hãy chiến đấu cho sự tự do! Chương thứ 17 của sách thánh Luca có viết rằng vương quốc của Thượng Đế thì ở trong con người, không chỉ trong một người hay một nhóm người, mà trong mọi con người! Trong các bạn! Các bạn, là nhân dân, các bạn có sức mạnh — cái sức mạnh để sáng tạo ra máy móc. Cái sức mạnh để sáng tạo ra hạnh phúc! Các bạn, là nhân dân, các bạn có sức mạnh để làm cho cuộc sống này tự do và đẹp đẽ, để làm cho cuộc sống này trở thành một cuộc phiêu lưu tuyệt vời. Thế thì, nhân danh dân chủ, chúng ta hãy sử dụng sức mạnh đó. Tất cả chúng ta hãy đoàn kết lại. Chúng ta hãy chiến đấu cho một thế giới mới, một thế giới tốt lành nơi đó con người sẽ có một cơ hội để làm việc, tuổi trẻ sẽ có một tương lai và tuổi già sẽ được an dưỡng.

Bằng lời hứa hẹn về những điều này, những con thú đã nổi lên nắm lấy quyền lực. Nhưng chúng chỉ nói láo! Chúng không giữ lời hứa. Chúng sẽ không bao giờ giữ lời hứa! Những tên độc tài giành lấy tự do cho chính họ nhưng lại bắt nhân dân làm nô lệ. Giờ đây chúng ta hãy chiến đấu để thực hiện lời hứa đó! Chúng ta hãy chiến đấu để làm cho thế giới được tự do, để xoá bỏ những biên cương quốc gia, để xoá bỏ lòng tham lam, hận thù và bất dung. Chúng ta hãy chiến đấu cho một thế giới hữu lý, một thế giới trong đó khoa học và sự tiến bộ sẽ mang hạnh phúc đến cho mọi con người.

Hỡi các chiến sĩ! Nhân danh dân chủ, hãy đoàn kết lại!

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Tớ nhớ cậu!


TỚ VIẾT VÌ TỚ BIẾT CẬU SẼ KHÔNG BAO GIỜ ĐỌC ĐƯỢC NÓ!!!
Tớ nhớ cậu.
Khoảng cách giữa tớ và cậu lúc này có lẽ đã không còn như xưa nữa.Cứ ngỡ chỉ cách cậu vài bước chân nhưng thực ra là cả 1 bức tường vô hình ngăn cách 2 đứa.Tớ chỉ biết đứng lại và nhìn cậu thôi.nhìn cậu của tớ cười đùa vui vẻ với 1 người khác không phải tớ..bàn tay cậu đan vào bàn tay khác cũng không phải là của tớ.Cậu không còn là của tớ nữa rồi.
Phải làm gì đây?
Khóc ư?.. Tớ đã khóc nhiều rồi..Đau cũng nhiều rồi.Trái tim tớ nhỏ bé lắm, 1 vết thương như thế đủ để tớ biết nó sẽ mãi không lành lặn lại như xưa được nữa. Khóc nhiều, đau nhiều cũng có ích gì.Cậu vẫn không thể quay về bên tớ. Vẫn chỉ có 1 mình tớ dừng lại,cô đơn và tuyệt vọng.Những kỉ niệm của 2 đứa như cắt thêm từng vết dao lên trái tim tớ.......Đau nhói.....
Đi qua nhau, vẫn cười với nhau nhưng cậu có biết nụ cười của tớ chỉ là giả tạo thôi không.Nhưng đó có lẽ là cách duy nhất để tớ tiếp tục cuộc sống của riêng mình mà không có cậu.Cười đâu phải là vui cậu nhỉ. Nó chỉ giúp tớ che đậy con người thật của mình mà thôi..:)
Thời gian đã dạy tớ vô tâm hơn với cậu, cách để tớ quên cậu đi và không được khóc nữa... Nhưng có lẽ tớ không phải là 1 đứa học trò giỏi khi mà trái tim luôn chiến thắng lí trí.
tớ vẫn quan tâm cậu.
Vẫn nhớ cậu.
Và có lẽ mãi mãi chỉ mình tớ biết điều này mà thôi:
TỚ YÊU CẬU.
Hạnh phúc nhé người tớ yêu!
"Cầu vồng không phải lúc nào cũng là hạnh phúc
Và yêu thương trao đi chưa hẳn đã được đáp lại bằng yêu thương"

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Cửa sổ tâm hồn





Một đôi vợ chồng trẻ vừa đến ở trong một khu phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi. “Tấm vải bẩn thật” Cô thốt lên. 
- “Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một thứ xà bông mới thì giặt sẽ sạch hơn”
Người chồng nhìn cảnh ấy nhưng vẫn im lặng. Thế là vẫn cứ lời bình phẩm ấy mỗi lần bà hàng xóm phơi tấm vải..... 
Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, nên cô nói với chồng:
- “Anh nhìn kìa ! Bây giờ bà ấy đã biết giặt tấm vải rồi... Ai đã dạy bà ấy thế nhỉ?”
Người chồng đáp:
- “Không... Sáng nay anh đã dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy !”

P/s: Trong cuộc đời cũng như thế:
Mọi sự tùy thuộc sự sạch sẽ của khung cửa sổ, qua đó chúng ta quan sát các sự việc. Trước khi phê bình, có lẽ nên kiểm tra trước phẩm chất của cái nhìn của ta. Khi đó, chúng ta có thể nhìn thấy rõ ràng sự tinh trong của trái tim người khác.
Con mắt là cửa sổ tâm hồn, ta hãy lau sạch cửa sổ của mình bạn nhé!

Bài Học Từ Con Bướm


Một ngày, có một lỗ thủng xuất hiện trên một chiếc kén; một người đàn ông ngồi quan sát hàng giờ cảnh một chú bướm đang cố vật lộn để ép mình chui qua lỗ hổng. Rồi dường như chú bướm mắc kẹt lại và không tiến triển thêm được gì nữa. Có lẽ chú bướm đã cố gắng hết sức và không thể nào chui ra xa hơn.

Và thế là người đàn ông quyết định giúp đỡ chú bướm. Ông ta lấy một cái kéo và cắt tổ kén ra. Chú bướm thoát ra một cách dễ dàng. Nhưng có một cơ thể sưng phồng, đôi cánh nhỏ bé và cong queo.

Người đàn ông tiếp tục quan sát và mong đợi rằng, đến một lúc nào đó, đôi cánh sẽ mở ra, dang rộng để có thể nâng đõ thân bướm và nó sẽ trổ nên mạnh mẽ.

Nhưng chuyện đó đã không xảy ra! Thực tế là chú bướm phải sống quảng đời còn lại bằng một cơ thể sưng phồng và một đôi cánh cong queo. Và nó chẳng bao giờ bay lên được.

Và điều mà người đàn ông với tấm lòng nhâm hậu và thiện chí không nhận ra được đó là: Chiếc kén chắc chắn và cuộc vật lộn mà chú bướm trải qua đó là cách mà Thượng Đế tạo ra để chất lỏng trong người chú bướm tràn ra, nhờ đó nó có thể bay bổng, tận hưởng tự do khi thoát ra ngoài.

P/S: Trong cuộc sống, đôi khi những cuộc đấu tranh, vật lộn chính là cái mà chúng ta cần trong cuộc đời. Nếu Thượng Đế cho ta sống cuộ đời mà không gặp trở ngại nào, điều đó sẽ làm chúng ta què quặt. Chúng ta không thể trở nên mạnh mẽ như chúng ta cần phải thế và sẽ không bao giờ có thể bay lên....

* Ta cần tính dũng cảm... thì Thượng Đế trao cho ta những trở ngại để vượt qua.

* Ta khẩn cầu tình yêu... Thượng Đế có những người trong cơn hoạn nạn cần sự giúp đỡ...

* Ta khẩn cầu các đặc ân... Và Thượng Đế ban cho ta những cơ hội.


"Ta chẳng được gì ta muốn... nhưng ta có tất cả những cái ta cần." Hãy sống một cuộc đời không hề sợ hãi, đối diện mọi trở ngại và chứng minh rằng bạn có thể vượt qua...