Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Công Giáo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Công Giáo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Hương Ngược Gió...



Chúa thương cho con điều ước
Con xin làm cỏ nội giữa đồng hoang.
Đã lớn lên sinh hoạt giữa nội ngàn
Thân mềm mại uốn mình ru với gió.

Con cảm nhận đời con quá bé nhỏ
Có nghĩa gì trong vũ trụ bao la
Hôm nay được gì? Mất chi mất?
Làm vướng bận cho lòng người nhân thế.

Làm thân cỏ yếu mềm đến là thế
Bụi hồng trần phú quý bã công danh.
Sống đơn sơ thanh sạch giữa long trần
Và cảm nhận cuộc đời là ngắn ngủi.

Chúa thương cho con điều ước
Nếu mai này trình diện trước tiền nhân
Đời của con là hoa cỏ nội ngàn
Nên chỉ là vô duyên người lữ khách.

Gửi em, Ma Soeur!




Ta gửi em một tiếng gọi Ma Soeur
Ôi mộng mơ trái tim hoà nhịp đập
Ôi thập giá sao Chúa hoài lặng im
Để trái tim đã xa vời một nữa

Ta gửi em chút giọt tình nắng mưa
Sao cho vừa thân thương đầy ánh mắt
Em bắt ta phải là chiên ngoan đạo
Sau cơn mơ ta quên mất lời thề

Ta gửi em cát bụi dấu chân về
Xa là nhớ sao chẳng hề lên tiếng
Môi miệng nào cắn chặt lời yêu thương
Mãi đơn phương cổng nhà dòng khép lại

Ta gửi em khoảng lặng của ngày mai
Ta tan biến sương mây không hình dạng
Gửi lời yêu tìm mãi khoảng lang thang
Ôi chữ tình người nửa tỉnh kẻ đang say

Mạnh bước lên tôi nhé!



Mạnh bước lên, tôi nhé! 
Dẫu đơn côi độc trình 
Gót chân trần sẽ nở 
Đẹp muôn ngàn hoa xinh 

Mạnh bước lên, tôi nhé! 
Đừng ngoảnh lại sau lưng
Những mùa yêu dang dở
Sẽ mãi đẹp vô chừng

Mạnh bước lên, tôi nhé! 
Dâng cho trọn cuộc tình 
Hoa thơm đời tận hiến 
Sẽ ngát trời hương kinh.

(thầy Cao Gia Ân. SJ)

Ngải đã gọi con...


Ngài gọi con tiếng trầm rung mùa gió
Vọng hồng hoang dậy thức cả trăng sao
Ngài gọi con bật rừng lá lao xao
Lay dòng nước lao đao ngàn sóng biếc

Ngài tìm con nhịp lòng giăng da diết 
Ánh mắt trời đọng từng áng tơ mây
Ngài tìm con gập ghềnh lối sương vây
Bước sớm chiều hanh hao nét màu nắng

Gọi tên con sao nghe vùng trái đắng
Bóng mịt mờ nhạt nhòa dáng khơi xa
Gọi tên con quyện mắt chờ thiết tha !
Giọt mưa trắng mang vị mặn trời đất

Ôi tiếng gọi ươm hương tình chất ngất !
Mọng Lời thơ chan chứa trọn vần yêu
Tim gọi tim nối kết nhịp huyền siêu
Mở cung bậc dâng ngập tràn ánh sáng

Ôi tiếng gọi đợi trông bao ngày tháng !
Vẳng trong hồn thầm thĩ lòng Gió reo
Đến bao giờ tim lắng tiếng trong veo ?! 
Cho cảm nếm vần tình trong chữ nhẫn !

Ngài gọi con gọi rền vang vô tận
Sương chợt mềm cát nhẹ vỡ câu kinh
Cho hồn con thấu hiểu miền lặng thinh
Bước trở về bài ca mùa hy vọng...

Lẽ sống của tôi là Đức Kitô

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

ÔI LINH MỤC ! MỘT CUỘC ĐỜI MẮC NỢ



Ôi linh mục ! Một cuộc đời mắc nợ !
Đến bao giờ mới trả cho xong?
Nhìn lại chính mình : Ôi kiếp phận long đong
Nợ lời cam kết từ thuở lên bàn thánh.


Nợ bài Thánh Vịnh chưa tròn của giờ Kinh Sáng
Nợ những giờ Chầu Thánh Thể chiều đông…
Mắc nợ bao người kẻ liệt ngóng trông,
Mắc nợ bài giảng chưa xong của ngày Chúa Nhật…

Mắc nợ người nghèo bàn tay thân mật,
Mắc nợ những em thơ ánh mắt dễ thương…
Tôi nợ người trẻ nhiệt huyết để lên đường,
Nợ các gia đình những lần ủi an thăm viếng…

Nợ đức khó nghèo, nợ lòng trong trắng,
Để nêu gương thánh thiện cho đời.
Nợ bao nhiêu cuộc sống lứa đôi,
Trái tim yêu thương và ánh nhìn thông cảm.

Nợ những bước chân của trưa nắng gắt, của chiều đông lạnh,
Để về thăm bao địa chỉ khó nghèo,
Những cụ già, những bệnh nhân trong xó tối hẩm hiu…
Khao khát chờ mong, chỉ một lần, gặp người mục tử !

Nợ những anh chị em cùng tôi chung một lý tưởng,
Tình huynh đệ, hiệp nhất và chung chia sướng khổ vui buồn.
Nợ những người lương, người phật, cả những kẻ vô thần,
Cuộc sống chứng nhân và tinh thần bao dung đối thoại.

Nợ màu trắng của mây, nợ màu xanh của lá,
Vũ trụ đẹp vô cùng sao lòng vẫn cứ khô ran…
Nợ đức hy sinh, lòng nhẫn nhục, nợ trái tim vàng, …
Mà những người cọng tác vẫn hằng luôn mong đợi…

Nợ những cô gái, những chàng trai bên vệ đường tội lỗi,
Họ vẫn mãi chưa về tìm lại mái ấm của người Cha…
Thánh lễ chiều nay sao vắng tiếng thánh ca ?
Ôi linh mục Một cuộc đời làm sao ta trả hết !

LM. Trương Đình Hiền